Hôm ấy trong ồn ào của tiếng mời chào, cũng như bao người, tôi đã chan vào tình cảm của anh.
Thái Doãn Hiệu không thích kể về mình khi tôi có ý định viết một cái gì đó về người chiến sĩ công an được Đảng tin dân yêu. Anh có ý “đùn đẩy” câu chuyện cho thượng tá Lang Văn Dung, Phó Công an huyện. Anh nói:
Thượng tá Thái Doãn Hiệu
- Chú Dung có nhiều thành tích lắm. Đầu năm nay, chú ấy vừa trực tiếp làm một vụ có tiếng vang lớn đấy.
- Vụ gì ? Tôi hỏi.
- À, vụ buôn bán phụ nữ xuyên mấy tỉnh. Cái ả kia cực kỳ ghê gớm, đang tâm lừa cả cô cháu gái mình đi bán lấy tiền. Ả ấy người Con Cuông, lấy chồng Quỳnh Lưu. Lợi dụng lòng tin, lợi dụng sự túng thiếu của bà con mường bản để làm điều ác. Anh ạ, nghèo đói cũng là kẽ hở cho những tiêu cực len vào đấy. Cái đường dây buôn bán phụ nữ ấy chúng gây liên tiếp trong 8 vụ gồm 14 nạn nhân, liên quan 6 tỉnh…
- Đó cũng là thành tích chung của Công an Quỳ Châu, nhưng cái cốt lõi là công tác chỉ đạo dứt khoát, dứt điểm từng vụ việc của người chỉ huy cao nhất ở đây. Dĩ nhiên chúng tôi có sự chỉ đạo sát sao của lãnh đạo Công an tỉnh, nhưng nếu không có người cầm chịch vững vàng, không có kế hoạch và biện pháp chi tiết cho từng vụ việc thì làm sao hoàn thành thắng lợi nhiệm vụ đề ra… Những ý mà thượng tá Lang Văn Dung, Phó huyện nói đều muốn khẳng định công lao của Thái Doãn Hiệu.
Có một câu chuyện cực kỳ ấn tượng mà tôi nghe kể về anh, đó là trường hợp anh cảm hóa được một người nghiện trở về làm người tốt và hiện người ấy chính là trưởng bản Cọc này.
Hồi đó, Vi Xuân Văn được xem là đối tượng nghiện tương đối thâm niên, và còn là đầu mối qua lại của những con nghiện trong vùng thuộc các xã Châu Tiến, Châu Bính, Châu Thuận của huyện Quỳ Châu tỉnh Nghệ An. Chỉ 1 bản nho nhỏ của Văn đã có gần 20 người nghiện.
Họ, chủ yếu trong độ tuổi lao động. Khi được các trinh sát báo cáo tình hình người nghiện, Thái Doãn Hiệu đã sắp xếp kế hoạch cho các chuyến công tác để tiếp cận đối tượng. Sau khi tiếp xúc Vi Xuân Văn, anh nhận thấy con người này vẫn có những tố chất nổi trội có thể thuyết phục được.
Bởi theo anh, trong mỗi con người, vẻ đẹp phẩm chất luôn tiềm ẩn, nếu như một lúc nào đó con người ta sa ngã, nhưng khi gặp dịp thì cái tốt thường lấn át cái xấu để con người đó hoàn thiện trở thành người tốt.
Nếu như Vi Xuân Văn được giác ngộ có khi lại trở thành người có ích cho cộng đồng này. Vì thế, Thái Doãn Hiệu thường có những cuộc gặp gỡ, tâm sự, tỉ tê chan hòa với Văn.
Nhiều lần đi công tác, anh ở lại uống rượu cần, ăn cơm cùng gia đình. Dần dần, Văn thấy công an Hiệu không có khoảng cách, hiền lành, dễ gần và hòa đồng nên kết thân từ lúc nào không rõ.
Một hôm, Văn mời thầy mo về làm vía buộc chỉ cổ tay cho Thái Doãn Hiệu. Không rõ từ lúc nào, cả bản Cọc này đều gọi anh là Vi Văn Hiệu.
Từ đó, cuộc đời Vi Xuân Văn đã rẽ sang một hướng khác, Văn không còn tụ tập những kẻ nghiện trong nhà, thậm chí thấy những ai còn lén lút hút chích là Văn báo công an. Văn còn xung phong đi cai nghiện vì sợ mang tiếng cho anh trai kết nghĩa. Theo Văn, thương nhau thì không làm phiền, làm khổ nhau.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Mấy hôm sau, có người họ Vi lên công an huyện tìm Vi Văn Hiệu để giải mấy cái xe máy bị CSGT huyện bắt giữ. Hôm ấy anh lại lên bản Cọc gặp các già bản. Các già thấy anh, mừng rơn bảo, có thằng trong họ làm công an cũng sướng, như vậy họ nhà mình cũng đỡ nhục.
Lúc đó anh ôn tồn: - Các cụ nhận con là con cháu họ Vi phải không ạ?
- Đúng thế! - Nhiều người đồng thanh và nhanh nhảu. - Thế các cụ, các bác và dòng họ mình có thương tôi không, hay là chỉ cho tôi nhận họ cho vui?
Những tiếng nói xì xầm - Ai lại thế bao giờ - Người Thái ta khi đã nhận làm họ hàng rồi thì có làm vua, quan hay tôi tớ, chúng tôi cũng coi là con cháu trong nhà cả.
- Thế thì để tôi nói - Anh lại ôn tồn và nhẹ nhàng - Chúng ta ai cũng phải sống theo hiến pháp và pháp luật, tôi làm sai, các bác và họ hàng sẽ coi khinh, pháp luật sẽ trừng trị. Tôi làm sai quy ước của bản sẽ bị bản đào thải. Tôi vi phạm pháp luật thì bản còn coi tôi ra gì. Vậy thương tôi thì phải giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ chứ. Mấy cháu họ Vi chúng ta vi phạm luật giao thông, nếu xử lý không nghiêm, bị tai nạn chúng ta còn mất cả con người nữa chứ.
Anh còn chứng minh những vụ tai nạn thương tâm do không đội mũ bảo hiểm, do phóng nhanh, đi ẩu không làm chủ tốc độ, do chở người quá quy định, đi sai phần đường… Lúc ấy cả sàn nhà rung lên những tiếng vỗ tay.
- Vi Văn Hiệu nói phải, nói phải lắm…
Nhờ Văn và bà con giúp đỡ, Công an huyện Quỳ Châu đã khống chế được hàng trăm người nghiện và tổ chức cai nghiện cho hàng trăm người. Phá nhiều vụ án về ma túy và triệt phá được hàng chục điểm bán lẻ về ma túy, lập hồ sơ quản lý 133 người nghiện. Bắt 4 vụ, 6 đối tượng thu 77 gam hêrôin và 70 viên hồng phiến.
Ngăn chặn kịp thời các vụ di dịch cư và truyền đạo trái phép, lập lại an toàn giao thông trên tuyến Quốc lộ 48 đoạn đi qua Quỳ Châu. Chỉ tính trong 1 quý mà Công an huyện Quỳ Châu đã tổ chức được 140 ca tuần tra kiểm soát về ATGT, lập biên bản 760 trường hợp vi phạm, hàng chục gia đình họ Vi đã tự nguyện vận động con em mình chấp hành tốt luật và kiên quyết không có người vi phạm ATGT.
10 trường hợp đưa tiền mãi lộ đã được phát giác và xử lý, 47 giấy phép lái xe bị tạm giữ. Thu nộp Kho bạc Nhà nước 212 triệu đồng…và nhiều phong trào ANTT khác đều thu được kết quả đáng kể.
Riêng Vi Xuân Văn, được bà con Bản Cọc bầu làm trưởng bản. Từ ngày Văn làm trưởng bản, không còn hiện tượng mất cắt vặt, không còn người tụ tập đánh bạc, hút chích, người dân lại no đủ yên ổn.
Vi Văn Hiệu đã “bỏ quê” gần 23 năm để lên đây “Lập họ”. Anh đi đâu cũng được người dân bản quán vùng này gọi thân mật như anh em ruột thịt. Khi ngồi với người họ Vi thì anh được “kết nạp” làm họ Vi. Khi ngồi với người họ Lữ thì anh mang họ Lữ, rồi họ Lang, họ Lương v.v… Nhiều lắm.
Anh nói, mang họ hay là đổi họ thì đó là tình nghĩa, tình cảm mến yêu bà con giành cho anh, điều đó làm cho anh rất vinh dự. Nhưng đó cũng là trách nhiệm và niềm tin mà bà con các dân tộc huyện Quỳ Châu giao cho anh phải làm gì thật xứng đáng với niềm tin đó.
Bây giờ lập nghiệp ngay trên mảnh đất Quỳ Châu, làm nhà và định cư tại mảnh đất mình công tác, gắn bó, anh cảm thấy ấm áp cuộc đời. Mảnh đất này chính là đất lành để suốt đời anh gắn bó và rồi đi đâu anh cũng mong trở về với nơi này vì đó là nhà mình. Quê hương xã Thanh Chi, huyện Thanh Chương là nơi anh sinh ra.
Nhưng quê hương Quỳ Châu là nơi anh từng được mang họ mới và được cống hiến. Cả hai quê anh đều yêu mến trân trọng, những người thân ở Thanh Chương hay Quỳ Châu, dù là dân tộc Thái hay Thổ, anh vẫn cảm giác đó là những người ruột thịt không thể rời xa.
Là chiến sĩ Công an nhân dân, anh luôn lấy lời dạy của Bác Hồ làm nền tảng và kim chỉ Nam cho mọi hành động và hoạt động của bản thân, lấy phương châm dứt điểm cho từng công việc, vụ việc và một điều cốt lõi là hãy biết tin yêu con người, nên anh luôn thành công trên mọi lĩnh vực công tác.
Còn nhiều câu chuyện kể về anh không hết, như những huyền thoại mà người dân Quỳ Châu thường nhắc đến anh một cách trìu mến. Anh xứng đáng là chiến sĩ công an được Đảng tin dân yêu.